Phạm Phong
Trang văn học của Phạm Phong: thơ, truyện rất ngắn, truyện ngắn, sách đã xuất bản và tác phẩm đăng báo.
Mới nhất
- căn phòng № 17 — căn phòng mười hai cánh cửa sơn xanh biển mở một cánh khoảng tường mở thêm một cánh khoảng tường nhắm mắt đi xéo một vòng mở tường xám còn một cánh lá xách xộc xệch cài then - khung trời hình thoi…
- toa tàu № 16 — cửa metro mở những tay nắm nhựa xanh giữ lấy những thân người không gắn vào đâu ngước lên màn hình không hành khách bóng chen trên vách kính những khối nhà trôi vun vút bước vào
- bình bông cúc № 15 — trên đầu nằm bia mộ bình bông sành cắm ba bông cúc trắng một ngày hai ngày đã bao nhiêu ngày rướn tìm xương khô níu lại từng cánh bụi bay vương bình bông trống đã từng cắm ba bông cúc trắng
- Super Dream № 14 — Cơn buồn ngủ trùm xuống như chiếc áo khoác dày. Thanh cố mở mắt. Mặc tiếng ồn, hai mi khép chặt. Bừng tỉnh: chiếc Super Dream biến mất. Đầu hẻm. Không. Cuối hẻm. Không. Chân quíu. Té. Bò. Mảnh tường…
- giao long № 13 — Giữa dòng, chiếc sà lan điên cuồng hút cát. Trên bờ, đám con nít cười đùa, xô đẩy nhau, chỉ trỏ. Ông Thanh ngồi chồm hổm giữa bọn trẻ, mắt hoe đỏ, môi run run, cố giữ giọng không lạc đi. Này các con,…
- rắn № 12 — Thanh, con rắn cuộn tròn trong chăn tìm hơi ấm cô bé ôm chăn ôm Thanh ngủ trong tiếng rì rào lá mận dịu dàng Thanh quấn lấy cô bé nâng niu hơi thở da cô bé mềm da Thanh ráp rắn! cô bé bật dậy Thanh…
- gà trống № 11 — Thanh bán gà bên lề đường, trước cửa xưởng may. Chiều đặc khói xe. Công nhân tan ca, chen nhau mua. Một người đàn ông mũi khoằm tiến lại. Móng tay ông bấm vào da nó, để lại vệt đỏ. Luồng tê xoắn dọc…
- đôi môi đỏ № 10 — Mai môi cong Thanh khát cháy như lữ khách rã rời trong sa mạc nứt toác xoảng! cứa vào tay Thanh viên đá lấp loáng sắc lạnh tanh kim cương đỏ đôi môi đỏ Mai vách tường loang những rễ đen chằng chịt…
- đọc № 8 — đọc chậm "mèo" mèo tam thể bắt bóng nắng giàn mướp treo trái xanh lưỡi chẻ đôi rít trang sách lật
- mảnh thủy tinh № 7 — Thanh uống rượu. Trong cơn say quắc cần câu, nó chụp lấy chiếc ly bỏ vào miệng nhai rao ráo. Rồi nó khóc. Hình ảnh này cứ trở đi trở lại từ khi nó còn nhỏ cho đến tận bây giờ. Đến khi nó lo âu. Đến…
- tháo kính № 6 — Thanh tháo kính thả người, thở sâu những vệt màu lướt chậm vụn sáng rơi mang kính không gian rút lại đèn đỏ rọi xuống nhói nhẹ sau mi những ánh nhìn sắc lạnh qua lớp kính đâm vào vùng mờ cố giữ giật…
- đôi dép hình bướm № 5 — Mưa lớn. Nước lấp xấp qua mắt cá chân. Đơn nghỉ việc gấp trong túi ướt nhòe chữ. Thanh lê bước dọc vỉa hè, bụng rỗng, ngón chân đau nhói trong đôi giày cũ chật cứng. Một đôi dép tổ ong nằm nghiêng…
- hổ № 4 — Thanh dắt hổ vào thành phố trên lề đường hổ, người uyển chuyển thị dân náo loạn, té nhào Mai dạo bước từ cafeteria dừng chậm rãi vuốt ve lưng vằn mềm mượt hổ nhe hàm răng trắng nhởn Mai dửng dưng đưa…
- cây biết đau không? № 3 — Cây biết đau không? Câu hỏi ấy trở đi trở lại trong đầu Thanh khi nó cầm cây tre quật mạnh vào thân cây bạch đàn. Cây biết đau không? Nó không biết. Chỉ thấy vỏ cây dập nát, rỉ nhựa vàng sậm. Tay nó…
- cà phê № 2 — cà phê đen nhỏ giọt ly cà phê nâu tan loãng chảy ghế gỗ vệt cà phê chưa khô nhấp môi đắng đầu lưỡi một chút mặn
- nước № 1 — luồn sâu dưới đá đất bùn nước đục ngầu tanh mục vốc nếm khăn rằn thấm giọt đọng khoé mắt xếp nhăn cánh đồng chợt ngọt phù sa