mảnh thủy tinh
Phạm Phong · Truyện rất ngắn № 7 · 2026-06-14
Thanh uống rượu. Trong cơn say quắc cần câu, nó chụp lấy chiếc ly bỏ vào miệng nhai rao ráo. Rồi nó khóc.
Hình ảnh này cứ trở đi trở lại từ khi nó còn nhỏ cho đến tận bây giờ. Đến khi nó lo âu. Đến khi nó ngồi vào bàn nhậu. Đến cả trong cơn mơ. Không đầu. Không cuối. Như một thôi thúc. Gần như một khao khát. Và trong vô thức, nhiều khi đưa ly lên miệng, nó muốn cắn một mảnh thật to và nhai nuốt vào bụng.
Nhưng chưa, điều đó chưa xảy ra.
Hay nó không biết? Và không ai nói cho nó biết?
Ngày giỗ ba. Khi nó ngồi gõ chén hát nghêu ngao và uống hết ly này đến ly khác, cô Năm bước tới giữ chặt ly rượu, nghiêm giọng:
“Dừng lại đi. Đừng như ba mày.”
Đừng như ba mày?
Như một chìa khóa mở tung quá khứ, nó thấy tiệc rượu năm nào. Ba uống, uống mãi. Bỗng, ông bật dậy, quăng cái chén vỡ tan. Ông nhào tới, ba người đàn ông ngồi gần giữ lại nhưng không được. Một kẻ có sức mạnh phi thường nào đang chiếm lấy ba. Ông chụp lấy ly rượu. Bỏ vào miệng. Nhai rau ráu. Một dòng máu đỏ rỉ ra từ khóe miệng.
“Thanh, chạy đi! Tìm chú Chín!”
Giọng ai đó xé toạc không gian. Nó thấy mình sợ hãi chạy loạn lên.
“Chú Chín ơi! Chú Chín!”
Nó chạy. Lồng ngực bỏng rát. Chạy nữa. Mặt đất trượt dài dưới chân. Những cây thốt nốt vươn cao, như những bóng đen khổng lồ nhìn xuống. Tiếng quát tháo kỳ lạ không thể hiểu được. Ba nó và những người lính bị trói chặt. Một tên địch ép người lính đang quỳ nhai nát ly rượu rồi cười khoái trá. Ba nó vùng chạy. Một báng súng giáng mạnh xuống lưng ông. Ông khuỵu xuống, nhưng vẫn cố trườn đi, như một con thú bị thương, để rồi bị kéo lê trên mặt ruộng nứt nẻ, khô cằn. Lưng ông bị cào rách bởi những gốc rạ sắc và mảnh thủy tinh. Ai đó cười. Ai đó hét. Cánh đồng xơ xác, thê lương. Tiếng cây thốt nốt xào xạc trên cao. Không thể che đi tiếng gãy vỡ của thứ gì đó. Chợt có tiếng thì thầm:
“Nhai đi. Nhai nát đi.”
“Đừng để chúng thấy mày sợ.”
“Tao hứa bằng mọi cách sẽ đưa mày về.”
Mọi thứ chết lặng. Không còn gì cả. Chỉ có tiếng thầm thì. “Nhai đi.”
Nó thấy một sức mạnh phi thường chiếm lấy. Không thể cưỡng lại. Không thể trốn thoát. Nó nhai.
Nhai.
Mảnh thủy tinh nhộn nhạo. Dòng nước ấm chảy dài theo khóe môi.
Nước mắt?
Hay…