tháo kính

Phạm Phong · Thơ № 6 · 2026-06-14

Thanh tháo kính thả người, thở sâu những vệt màu lướt chậm vụn sáng rơi mang kính không gian rút lại đèn đỏ rọi xuống nhói nhẹ sau mi những ánh nhìn sắc lạnh qua lớp kính đâm vào vùng mờ cố giữ giật mình tia nhìn bung mạnh — tua tủa gốc nhọn bật lại cứa Thanh im một tia lạc — sượt cô gái ngồi lặng mắt kính trong tay cô nghiêng bắt lại một mảnh mắt Thanh