đôi dép hình bướm

Phạm Phong · Truyện rất ngắn № 5 · 2026-06-14

Mưa lớn. Nước lấp xấp qua mắt cá chân. Đơn nghỉ việc gấp trong túi ướt nhòe chữ. Thanh lê bước dọc vỉa hè, bụng rỗng, ngón chân đau nhói trong đôi giày cũ chật cứng. Một đôi dép tổ ong nằm nghiêng trên hè, màu ngà, gợi cảm giác bước vào một ngôi nhà ấm cúng. Nước thấm vào giày, lạnh buốt. Anh bỏ giày, xỏ chân vào đôi dép. Một chiếc xe tải chạy qua. Đôi giày cũ bị sóng đánh trôi, rồi bị dòng nước kéo tuột vào miệng cống. Trên quai dép, hai con bướm tỏa ra ánh xà cừ. Đôi cánh rung nhẹ, như đang dỗ dành. Hơi ấm chạy dọc mu bàn chân anh. Mềm. Êm. Như một cái ôm cũ. Anh đứng yên, mắt khép. Hơi ấm lan nhanh, ôm lấy bắp chân, như có ai đó muốn giữ anh lại, an ủi. Chợt hơi ấm đặc lại, chuyển lạnh, dồn lên đầu gối. Rát buốt, như cái siết quá lực, không còn là ôm nữa. Anh giật mình cúi xuống. Muốn tháo ra, nhưng quai dép co lại, hằn sâu vào da thịt. Anh kéo mạnh. Da nhuộm đỏ, rồi trắng bệch như sáp. Hai con bướm chớp tắt. Cánh vẫn rung, nhưng không đều, như tiếng vỗ về lệch nhịp. Phố tắt đèn. Cúp điện. Nước trôi qua chân anh, lạnh và thờ ơ. Cống thở mạnh. Mùi rác bốc lên. Một vệt nâu ấm tan ra, hòa vào dòng nước. Đôi giày cũ trồi lên, xoay vòng rồi mất hút trong miệng cống.