giao long
Phạm Phong · Truyện rất ngắn № 13 · 2026-06-24
Giữa dòng, chiếc sà lan điên cuồng hút cát. Trên bờ, đám con nít cười đùa, xô đẩy nhau, chỉ trỏ. Ông Thanh ngồi chồm hổm giữa bọn trẻ, mắt hoe đỏ, môi run run, cố giữ giọng không lạc đi.
Này các con, giao long có thật đấy.
…
Nó là linh hồn, là hộ vệ của dòng sông.
…
Kẻ nào xâm phạm, nó sẽ trị tội. Nặng lắm.
Ông thở gấp, mắt sáng lên như thấy lại linh vật.
Ai mà tin, ông già ơi!
Ba tao nói đó là chuyện hù con nít!
Mà... lỡ thiệt thì sao?
Ông nghiến răng, mồ hôi rịn thành dòng. Gió ngộp phù sa. Nước sôi sục.
Đó! Các con nghe không? Nó tỉnh dậy rồi!
Ầm!
Tiếng nổ trầm như trống đồng dội từ lòng đất. Mặt sông hất tung. Một vệt sáng đỏ rực xé đôi màn đêm.
Chiếc sà lan bật khỏi nước, vỡ toác, rồi chìm, như bị bàn tay khổng lồ kéo tuột xuống đáy. Đám trẻ la hét, chạy tán loạn. Một thằng bé gầy nép sau gốc bần, run rẩy. Ánh đỏ hắt lên mặt ông, nhăn nhúm, khắc khổ, ánh nhìn xa xăm tan vào ký ức.
Mưa. Đất lở. Nhà chìm.
Thằng Hậu bấu lấy. Ông kéo nó, nhưng nước quá mạnh. Vuột tay. Tiếng hét của nó hòa vào tiếng sông. Hay tiếng giao long?
Ông đứng lặng. Cả khúc sông im như chết. Rồi ông lê bước xuống mép nước. Bóng cong xuống, như con giao long già mắc cạn. Thằng bé nhìn theo. Mắt ngấn nước. Dưới sông, nước xoáy thành vòng.
Nhẹ. Âm thầm.
Có cái gì vừa trở mình.