gà trống

Phạm Phong · Truyện rất ngắn № 11 · 2026-06-24

Thanh bán gà bên lề đường, trước cửa xưởng may. Chiều đặc khói xe. Công nhân tan ca, chen nhau mua. Một người đàn ông mũi khoằm tiến lại. Móng tay ông bấm vào da nó, để lại vệt đỏ. Luồng tê xoắn dọc cột sống. Mở mắt, nó trong lồng sắt. Hơi phân bốc nóng. Lông bết. Ngoài kia, chính nó, hay thân nó, khòm lưng, cục cục. Dao khua loảng xoảng. Tấm bảng “Bao mần. Bao nhổ lông” rung trong gió. Mùi sắt và nước sôi quện nhau, tanh mặn. Khách đến. Thân nó vẫn khòm, cục cục. Trong lồng, nó đập cánh, lông rụng. Khách lắc đầu, bỏ đi. Một làn gió luồn qua song sắt, mỏng, lạnh, như lối thoát. “Để tao bán cho.” Bà Mai đẩy thân nó sang bên, mở lồng. Tay chai sần túm cổ nó. Dao lướt. Tiếng ré bật khỏi cổ, rồi tắt. Tỉnh lại, nó quỳ bên sạp. Tay dính lông tơ, máu ấm. Trong bịch nylon: con gà trống trụi lông, sực mùi nước sôi. Nó gập người. Nôn. Bên kia đường, người đàn ông mũi khoằm liếm môi. Ông ta gục gặc đầu. Cục cục.