cây biết đau không?

Phạm Phong · Truyện rất ngắn № 3 · 2026-06-13

Cây biết đau không? Câu hỏi ấy trở đi trở lại trong đầu Thanh khi nó cầm cây tre quật mạnh vào thân cây bạch đàn. Cây biết đau không? Nó không biết. Chỉ thấy vỏ cây dập nát, rỉ nhựa vàng sậm. Tay nó cũng phồng rộp, rỉ nước hồng hồng. Nhưng ngày hôm sau. Rồi hôm sau nữa. Nó vẫn quật. Quật mạnh vào thân cây bạch đàn. Cây tre gãy nát. Nó thay bằng một cây tre khác. Nó không dừng được. Nó muốn đập. Muốn phá. Một cái gì đó. Bất cứ cái gì. Cây bạch đàn. Cái cặp sách. Đôi tay này... Tối qua, thằng già say xỉn đó lại đánh mẹ. Tiếng hét của hắn làm lũ nhái giật mình nín bặt giữa đêm quê. Mẹ không khóc. Không cãi. Chỉ có đôi mắt buồn rười rượi, cố né tránh cái nhìn trừng trừng tưởng như muốn xé toạc khóe mắt nó. Còn nó, siết chặt bàn tay phồng rộp, nặng nhọc và lầm lũi, lê bước về phía hàng bạch đàn tối sẫm. Bước đi trong tiếng gào thê lương của lũ nhái. Hàng bạch đàn ấy... Ba, mẹ và nó đã cùng trồng, đã cùng chăm sóc. Từ những cây non yếu ớt, thành hàng cây chắn gió cho ngôi nhà lá, vách tre, nền đất. Cho đến khi ba bị tai nạn giao thông. Rồi mấy năm sau, thằng già ấy dọn đến. Chát! Chát! Chát! Nó quật. Thật mạnh. Thật đau. Cây ơi, mày đau không? Tao có đau không? Mày không kêu. Tao cũng không muốn kêu. Tao chỉ muốn phá. Phá hết. Cho đến khi...